Nhà máy cà phê "đẹp nhất thế giới" ở Sơn La và người từ chối cơ hội kiếm hàng triệu USD từ đất Phú Mỹ Hưng
Có rất nhiều việc tôi làm, người ta nghĩ không thể. Năm 2001 khi startup với vỏn vẹn 60 triệu đồng, một chị trong ngành đã giễu cợt, nói cùng lắm chỉ được 6 tháng tôi phá sản.
Hồi ấy từ Hải Phòng di cư vào Sài Gòn, tôi bỡ ngỡ mọi thứ. May mắn, Sài Gòn hay Hải Phòng đều là thành phố biển nên văn hoá cũng gần gũi với nhau. Tôi làm việc cho một cơ quan Nhà nước rồi sau đó bỏ ngang, tự mở công ty chuyên xuất khẩu hạt tiêu rồi đến gia vị. Giai đoạn đó phải nói vô vàn thách thức.
Vậy mà chỉ sau đúng 5 năm, Phúc Sinh đứng số 1 về xuất khẩu hồ tiêu. Chuyện đó vĩ đại đến nhường nào! Các công ty hoành tráng từ khắp nơi: Hà Lan, Singapore, Pháp, Anh, Mỹ… đổ về đây. Họ có tiềm lực tài chính to lớn, đã tham gia thị trường hàng mấy chục năm. Thế mà cuối cùng, một công ty bé nhỏ vốn cực kỳ khó khăn như Phúc Sinh có thể len lỏi, vượt qua.
Suốt quá trình đó, tôi chưa từng đặt mục tiêu đứng số 1. Chúng tôi vật lộn từng ngày để tồn tại, cho đến khi cái tên Phúc Sinh bỗng hiện lên đứng số 1 và ngồi vững trên “ngai vàng” hàng chục năm về sau. Doanh số lúc đó chỉ khoảng 120-130 triệu USD/ năm, còn bây giờ, chúng tôi đã xuất khẩu lên tới 320 triệu USD/ năm.
Những gì đã làm được, chính tôi cũng không ngờ lại truyền cảm hứng cho nhiều công ty tư nhân, startup khác vươn lên. Các tập đoàn đa quốc gia cũng tỏ ra ngỡ ngàng. Họ luôn thắc mắc: Thứ nhất, lấy tiền đâu để làm? Thứ hai, suốt ngày “ngủ trên internet” ư? Tôi trả lời xong họ cũng chưa hết ngạc nhiên.